Home » ngoại tình
Sau bê bối tình ái với nữ diễn viên Gayet vỡ lở, khiến đương kim “Đệ nhất người tình” Valérie Trierweiler phải nhập viện vì trầm cảm, Tổng thống Pháp Francois Hollande mới đây thừa nhận, ông đang trải qua “quãng thời gian cay đắng”, đồng thời tuyên bố “Điện Elysee sẽ không có thêm bất cứ đệ nhất người tình nào nữa!”.
Ông Hollande sẽ chia tay bà Trierweiler
Tờ Telegraph của Anh dẫn nguồn tin cố vấn thân cận của Tổng thống Pháp cho rằng, trong hoàn cảnh hiện nay, ông Hollande tốt nhất nên duy trì trạng thái “độc thân”. Cố vấn của ông Hollande nhận định rằng: “Nếu chia tay, nó phải diễn ra trong êm đẹp và tôn trọng với bà Valérie Trierweiler. Hơn thế, người tình mới Julie Gayet không thể chuyển ngay vào ở trong Điện Elysee. Vì vậy, ông Hollande tốt nhất sẽ duy trì trạng thái “Tổng thống độc thân” trong một thời gian”.
Hôm 20.1, Tổng thống Hollande đã công du một mình đến Hà Lan, trong lúc “đương kim người tình” Trierweiller mới xuất viện và lui về tĩnh dưỡng tại một dinh thự của Tổng thống ở Versailles, ngoại ô Paris. Bà Trierweiler, 48 tuổi, đã phải nhập viện do “uống thuốc quá liều”, sau khi tạp chí Closer tung ảnh ngoại tình của Tổng thống Hollande với nữ diễn viên trẻ đẹp Gayet, 41 tuổi.
Tờ Journal du Dimanche còn dẫn nguồn từ dinh Tổng thống cho biết, cặp đôi nước Pháp sắp “công bố chia tay”. Tin tức từ Điện Elysee khẳng định, dù bà Trierweiler khao khát muốn hàn gắn, song Tổng thống Hollande đã “quyết định” và đang chuẩn bị mọi giấy tờ cần thiết, cả về mặt pháp lý, để chấm dứt mối quan hệ này. Tuy nhiên, bà Trierweiler cũng rò rỉ tin qua bạn bè báo chí rằng, bà quyết “chiến đấu để giành lại ông Hollande”, đồng thời ví mình như Đệ nhất phu nhân Mỹ Hillary Clinton khi biết tin chồng – Tổng thống Mỹ Bill Clinton – ngoại tình với một nữ thực tập sinh ngay trong Nhà Trắng hồi năm 1995.
“Đệ nhất người tình” nước Pháp lo “vô gia cư”
Phát biểu với báo giới trong chuyến thăm Hà Lan hôm 20.1, Tổng thống Hollande cho biết “bà Trierweiler đã khỏe hơn và đang nghỉ ngơi tĩnh dưỡng”. Trong khi đó, bạn bè của bà Trierweiler lại khẳng định “Đệ nhất người tình nước Pháp” chưa hết sốc về vụ ngoại tình của Tổng thống. Song, điều lớn nhất mà bà Trierweiler quan ngại hiện nay là bà sẽ rơi vào cảnh “vô gia cư”, nếu ông Hollande nhất mực muốn rời bỏ bà. Bà Trierweiler sẽ bị buộc phải rời khỏi dinh thự mà hai người đang chung sống ở Paris, bởi đây là tài sản của ông Hollande. Bên cạnh đó, bà cũng không còn đặc quyền được sử dụng văn phòng trong Điện Elysee, được có trợ lý riêng, và những đặc quyền đi kèm danh phận “Đệ nhất người tình”.
Theo lời bà Catherine Schwaab – Phó Tổng Biên tập tờ Paris Match, nơi bà Trierweiler từng làm việc nhiều năm – người tình của Tổng thống đang vô cùng “đau khổ và giận dữ”. Bà Schwaab tiết lộ: “Khi đến thăm Trierweiler trong viện hồi tuần trước, ông Hollande không nói sẽ bỏ rơi bà ấy, nhưng yêu cầu cần có thêm thời gian để suy nghĩ”.
Trong khi đó, tờ báo danh tiếng Journal du Dimanche khẳng định, mối quan hệ giữa ông Hollande và đương kim người tình “đã chấm dứt”. Tạp chí Pháp VSD còn đăng tải thông tin ông Hollande và bà Trierweiler đã “sống riêng” từ tháng 11.2013. Cho đến nay, Tổng thống Hollande từ chối mọi câu hỏi về mối quan hệ với bà Gayet, cũng như tiết lộ “người tình nào” sẽ là người tháp tùng ông trong chuyến thăm đến Mỹ vào ngày 11.2 tới.
Uy tín của Tổng thống tăng nhờ “ngoại tình”
Một thăm dò mới đây nhất do tạp chí Nouvel Observateur thực hiện cho thấy, tỉ lệ ủng hộ của người dân Pháp với Tổng thống Hollande bắt đầu… tăng. Cụ thể, chỉ số tín nhiệm của ông đã tăng từ 24% lên 26%. Nguyên nhân là bởi, ngày càng nhiều người Pháp tin rằng ông Hollande là nạn nhân của “bẫy chính trị” từ các đối thủ. Theo một số nguồn tin, việc công bố tài liệu về cuộc tình vụng trộm của Tổng thống với bà Gayet đã được chuẩn bị kỹ càng trong nhiều tuần lễ. Song phóng viên ảnh Sebastien Valiela của tờ Closer – nơi đã công bố vụ ngoại tình của Tổng thống – cho hay, việc chụp lại hình ảnh Tổng thống đến nhà người tình rất đơn giản. Valiela cho biết: “Ông ấy chẳng hề có cảnh vệ đi theo. Tối nào ông ấy cũng đến ngôi nhà đó, và chúng tôi phục sẵn bên ngoài”. Báo chí Pháp còn cho biết, ông Hollande là người không cầu kỳ, nên đã giữ lại rất nhiều người của cựu Tổng thống Nicolas Sarkozy trong bộ phận an ninh của Điện Elyseé. Đây có thể là lý do khiến mọi hành vi của ông đều không còn là chuyện bí mật.
Thời còn đi học, thất tình một nữ sinh viên xinh đẹp, tôi “rút kinh nghiệm” và quyết định chọn vợ chỉ cần là một phụ nữ nhan sắc từ trung bình trở xuống, nhưng giỏi giang, có học. Tôi đã toại nguyện với một nhân viên cùng cơ quan. Tôi quen chớp nhoáng, cầu hôn cũng nhanh như điện xẹt.
Ngày tôi đưa thiệp cưới, cả cơ quan đều kinh ngạc, vì tôi vốn cao ráo, đẹp trai trong khi Hân, người đứng tên chung thiệp cưới với tôi có thân hình đẫy đà, lại hơi xấu… Ngoài quan niệm “vợ đẹp của người”, tôi “chấm” Hân ở tính nết dịu dàng, không ăn diện, vén khéo và nhất là nấu ăn ngon.
Gia đình hai bên đều khá giả, chúng tôi được ở tầng thứ nhất căn nhà ba tầng của gia đình tôi. Yên tâm có vợ lo toan việc nhà,tôi thoải mái la cà cùng bạn bè độc thân hoặc những người chồng, cha vô trách nhiệm khác, sau giờ làm việc là nhậu nhẹt, cặp bồ đi qua đêm…
Hân không nói gì nhưng khi đứa con gái đầu lòng ra đời, Hân lên tiếng yêu cầu tôi phải có trách nhiệm với gia đình. Tôi cự cãi, lớn tiếng cho rằng “gánh vác giang sơn nhà chồng” là chuyện của Hân. Ba mẹ tôi vốn bảo thủ, thay vì bênh con dâu, lại lớn tiếng bênh vực tôi, mắng mỏ Hân thậm tệ. Một lần, trong lúc cự cãi, mẹ tôi đã nói: “Con tao không lấy mày thì có mà ma nó lấy mày. Thử mày ra đường xem có ai ngó tới không?”.
Hân nhìn tôi, tôi đắc thắng xác nhận: “Tôi cưới cô về để có người đẻ con và chăm sóc ba mẹ tôi thôi”. Không ngờ, Hân vào phòng thu dọn đồ đạc, ra khỏi nhà tức thì. Ban đầu, ba mẹ tôi và tôi nghĩ Hân chỉ làm dữ, thách thức. Hân có đi đâu thì đi, miễn là để đứa con lại nhà chồng. Chẳng ngờ Hân ra đi rất mạnh dạn, mặc cho con gái kêu khóc trong tiếng mắng chửi, chì chiết của ba mẹ,hai em gái tôi và cả tôi. Tôi nghĩ, nhớ con Hân sẽ về, chỉ là vấn đề thời gian.
Sáng hôm sau, gia đình tôi nháo nhào vì không còn ai lo cơm nước. Trước đây, chuyện cơm nước do mẹ tôi phụ trách, lau dọn nhà cửa do em gái đảm đương. Cưới Hân về, mọi việc đều dồn cho cô ấy. Mẹ tôi quen thong dong năm năm qua, nay phải lụm cụm xuống bếp, hai đứa em quen ngủ trưa đến gần giờ đi làm mới xuống ăn sáng, giờ phải dậy sớm để phụ mẹ tôi. Chiều về mọi người phải tự bỏ quần áo vào máy giặt, tự lau phòng mình. Đáng nói là không ai đưa đón con gái tôi, bé Hạnh quen hơi mẹ, dù đã ba tuổi vẫn khóc ngầy ngật đòi mẹ. Cả nhà rối tung lên! Tôi điện thoại cho Hân, cô ấy không bắt máy. Tôi điện thoại bàn gặp cô em vợ, bị cô ấy mắng té tát, sỉ nhục trăm bề. Tôi nhắn với cô ấy là tôi sẽ ly dị Hân, cô ấy hét vào máy: “Ly thì ly, xem ai hầu hạ đám thối tha biếng nhác nhà anh”.
Tôi vào cơ quan, không ngờ Hân đã làm việc với công đoàn, lãnh đạo cơ quan, thông báo sẽ ly hôn với tôi. Hân là một kỹ sư giỏi, mẫn cán và nhất là rất cương quyết trong mọi tình huống công việc, nên với hôn nhân cô ấy cũng vậy. Chuyện tôi trăng hoa, mèo mỡ đi suốt đêm, vô trách nhiệm với vợ con, kể cả chuyện Hân làm “đầy tớ không công” cho gia đình tôi mọi người đều biết. Chỉ đợi giọt nước tràn ly và tờ tường thuật của Hân với lãnh đạo trước khi đưa đơn ly hôn lên tòa án. Mọi người đều đứng về phía Hân.
Suốt ngày tôi tìm cách nói lời xin lỗi với Hân, không ngờ gương mặt Hân giá lạnh hơn cả băng đá. Đồng nghiệp có vài người khuyên nhưng Hân lạnh lùng: “Mỗi nhà mỗi cảnh, mong đừng ai chen vào chuyện gia đình tôi. Tôi đã 40 tuổi rồi.” Thế là tất cả tắt tịt! Hân đã nhờ người bạn luật sự đẩy nhanh tiến độ ly hôn. Ở tòa Hân dứt khoát nếu tôi muốn nuôi con Hân cũng không cản, bằng lòng nhường quyền nuôi con cho tôi. Thú thật, mấy tháng không có Hân gia đình tôi như địa ngục, con gái tôi như gánh nặng, bởi nó đã quen sự chăm sóc của mẹ. Tôi biết Hân nói thật. Kể từ ngày ôm quần áo ra khỏi nhà tôi, Hân không hề ghé lại thăm con một lần. Tôi lấy cớ mang con sang thăm mẹ, Hân không tiếp. Vì vậy, gia đình tôi đành giao con cho Hân. Tại tòa, Hân đồng ý nhận con, chỉ cần tôi bế con, mang va li, quần áo đồ dùng của con sang nhà Hân chứ Hân không về nhà tôi lấy đồ đạc của con.
Ly hôn và nhận nuôi con, Hân chuyển công tác. Mỗi lần tôi điện nói nhớ con, Hân lạnh lùng: “Vậy chiều nay ông ghé rước con đi, khi nào muốn thì mang sang nhà tôi trả lại!” Mất Hân rồi, tôi mới thấy một khoảng trống lớn trong cuộc sống của tôi và cả trong căn nhà rộng lớn của ba mẹ tôi. Cả tôi và gia đình tôi đều lầm khi nghĩ tôi đẹp trai mà lấy vợ xấu là cầm dao ở cán. Với một phụ nữ, dù không nhan sắc nhưng có học thức và bản lãnh, thì họ chẳng bao giờ để ai lăng mạ và xem thường mình, kể cả đó là chồng và gia đình chồng. Khi họ đã quyết định ly hôn có lẽ còn cương quyết hơn nhiều so với một người phụ nữ bình thường.
Tôi đã mất một người vợ tốt. Ba mẹ tôi mất người con dâu tốt. Có lẽ đã quá muộn để hiểu “Vợ xấu chưa hẳn là vợ mình nếu mình không biết trân trọng, yêu thương”Thời còn đi học, thất tình một nữ sinh viên xinh đẹp, tôi “rút kinh nghiệm” và quyết định chọn vợ chỉ cần là một phụ nữ nhan sắc từ trung bình trở xuống, nhưng giỏi giang, có học. Tôi đã toại nguyện với một nhân viên cùng cơ quan. Tôi quen chớp nhoáng, cầu hôn cũng nhanh như điện xẹt.
Ngày tôi đưa thiệp cưới, cả cơ quan đều kinh ngạc, vì tôi vốn cao ráo, đẹp trai trong khi Hân, người đứng tên chung thiệp cưới với tôi có thân hình đẫy đà, lại hơi xấu… Ngoài quan niệm “vợ đẹp của người”, tôi “chấm” Hân ở tính nết dịu dàng, không ăn diện, vén khéo và nhất là nấu ăn ngon.
Gia đình hai bên đều khá giả, chúng tôi được ở tầng thứ nhất căn nhà ba tầng của gia đình tôi. Yên tâm có vợ lo toan việc nhà,tôi thoải mái la cà cùng bạn bè độc thân hoặc những người chồng, cha vô trách nhiệm khác, sau giờ làm việc là nhậu nhẹt, cặp bồ đi qua đêm…
Hân không nói gì nhưng khi đứa con gái đầu lòng ra đời, Hân lên tiếng yêu cầu tôi phải có trách nhiệm với gia đình. Tôi cự cãi, lớn tiếng cho rằng “gánh vác giang sơn nhà chồng” là chuyện của Hân. Ba mẹ tôi vốn bảo thủ, thay vì bênh con dâu, lại lớn tiếng bênh vực tôi, mắng mỏ Hân thậm tệ. Một lần, trong lúc cự cãi, mẹ tôi đã nói: “Con tao không lấy mày thì có mà ma nó lấy mày. Thử mày ra đường xem có ai ngó tới không?”.
Hân nhìn tôi, tôi đắc thắng xác nhận: “Tôi cưới cô về để có người đẻ con và chăm sóc ba mẹ tôi thôi”. Không ngờ, Hân vào phòng thu dọn đồ đạc, ra khỏi nhà tức thì. Ban đầu, ba mẹ tôi và tôi nghĩ Hân chỉ làm dữ, thách thức. Hân có đi đâu thì đi, miễn là để đứa con lại nhà chồng. Chẳng ngờ Hân ra đi rất mạnh dạn, mặc cho con gái kêu khóc trong tiếng mắng chửi, chì chiết của ba mẹ,hai em gái tôi và cả tôi. Tôi nghĩ, nhớ con Hân sẽ về, chỉ là vấn đề thời gian.
Sáng hôm sau, gia đình tôi nháo nhào vì không còn ai lo cơm nước. Trước đây, chuyện cơm nước do mẹ tôi phụ trách, lau dọn nhà cửa do em gái đảm đương. Cưới Hân về, mọi việc đều dồn cho cô ấy. Mẹ tôi quen thong dong năm năm qua, nay phải lụm cụm xuống bếp, hai đứa em quen ngủ trưa đến gần giờ đi làm mới xuống ăn sáng, giờ phải dậy sớm để phụ mẹ tôi. Chiều về mọi người phải tự bỏ quần áo vào máy giặt, tự lau phòng mình. Đáng nói là không ai đưa đón con gái tôi, bé Hạnh quen hơi mẹ, dù đã ba tuổi vẫn khóc ngầy ngật đòi mẹ. Cả nhà rối tung lên! Tôi điện thoại cho Hân, cô ấy không bắt máy. Tôi điện thoại bàn gặp cô em vợ, bị cô ấy mắng té tát, sỉ nhục trăm bề. Tôi nhắn với cô ấy là tôi sẽ ly dị Hân, cô ấy hét vào máy: “Ly thì ly, xem ai hầu hạ đám thối tha biếng nhác nhà anh”.
Tôi vào cơ quan, không ngờ Hân đã làm việc với công đoàn, lãnh đạo cơ quan, thông báo sẽ ly hôn với tôi. Hân là một kỹ sư giỏi, mẫn cán và nhất là rất cương quyết trong mọi tình huống công việc, nên với hôn nhân cô ấy cũng vậy. Chuyện tôi trăng hoa, mèo mỡ đi suốt đêm, vô trách nhiệm với vợ con, kể cả chuyện Hân làm “đầy tớ không công” cho gia đình tôi mọi người đều biết. Chỉ đợi giọt nước tràn ly và tờ tường thuật của Hân với lãnh đạo trước khi đưa đơn ly hôn lên tòa án. Mọi người đều đứng về phía Hân.
Suốt ngày tôi tìm cách nói lời xin lỗi với Hân, không ngờ gương mặt Hân giá lạnh hơn cả băng đá. Đồng nghiệp có vài người khuyên nhưng Hân lạnh lùng: “Mỗi nhà mỗi cảnh, mong đừng ai chen vào chuyện gia đình tôi. Tôi đã 40 tuổi rồi.” Thế là tất cả tắt tịt! Hân đã nhờ người bạn luật sự đẩy nhanh tiến độ ly hôn. Ở tòa Hân dứt khoát nếu tôi muốn nuôi con Hân cũng không cản, bằng lòng nhường quyền nuôi con cho tôi. Thú thật, mấy tháng không có Hân gia đình tôi như địa ngục, con gái tôi như gánh nặng, bởi nó đã quen sự chăm sóc của mẹ. Tôi biết Hân nói thật. Kể từ ngày ôm quần áo ra khỏi nhà tôi, Hân không hề ghé lại thăm con một lần. Tôi lấy cớ mang con sang thăm mẹ, Hân không tiếp. Vì vậy, gia đình tôi đành giao con cho Hân. Tại tòa, Hân đồng ý nhận con, chỉ cần tôi bế con, mang va li, quần áo đồ dùng của con sang nhà Hân chứ Hân không về nhà tôi lấy đồ đạc của con.
Ly hôn và nhận nuôi con, Hân chuyển công tác. Mỗi lần tôi điện nói nhớ con, Hân lạnh lùng: “Vậy chiều nay ông ghé rước con đi, khi nào muốn thì mang sang nhà tôi trả lại!” Mất Hân rồi, tôi mới thấy một khoảng trống lớn trong cuộc sống của tôi và cả trong căn nhà rộng lớn của ba mẹ tôi. Cả tôi và gia đình tôi đều lầm khi nghĩ tôi đẹp trai mà lấy vợ xấu là cầm dao ở cán. Với một phụ nữ, dù không nhan sắc nhưng có học thức và bản lãnh, thì họ chẳng bao giờ để ai lăng mạ và xem thường mình, kể cả đó là chồng và gia đình chồng. Khi họ đã quyết định ly hôn có lẽ còn cương quyết hơn nhiều so với một người phụ nữ bình thường.
Tôi đã mất một người vợ tốt. Ba mẹ tôi mất người con dâu tốt. Có lẽ đã quá muộn để hiểu “Vợ xấu chưa hẳn là vợ mình nếu mình không biết trân trọng, yêu thương”.
The Nguyen
Bao lần con viết lá thư này xong rồi lại xóa. Vô vàn ý nghĩ giằng xé tâm can con, con thương bố, thương hai chị em con, tiếc gia đình mình. Con hận mẹ, giận bố, oán trách xã hội hôm nay làm cho gia đình mình rơi vào cảnh này. Con quyết định viết và gửi, chắc sẽ có người nghĩ con là đứa con hư, bất hiếu, nói năng thiếu suy nghĩ nhưng mặc kệ mọi người nghĩ gì, con muốn bố mẹ đọc được lá thư này để biết con đau khổ và suy nghĩ như thế nào.
Năm nay con đã 19 tuổi, 2 năm về trước con luôn nghĩ và tự hào vì là con gái của bố mẹ, tự hào vì mình có gia đình hạnh phúc, có bố giỏi giang, có mẹ hiền, đảm đang. Mỗi khi kể về gia đình mình con vui lắm, khi đã lớn con luôn ước sau này sẽ giống như mẹ và lấy được người chồng như bố. Nhà mình không phải giàu có, bố là sĩ quan, mẹ là cô giáo tiểu học nhưng ai cũng khen mẹ tháo vát, thu vén giỏi nên gia đình mình cũng đầy đủ các vật dụng cần thiết.
Chị em con luôn vâng lời bố mẹ, chăm chỉ học tập, không đua đòi, ăn chơi. Con luôn là học sinh giỏi, mơ ước sau khi tốt nghiệp lớp 11 sẽ thi vào trường An ninh để trở thành cô công an. Với chị em con, gia đình mình là hạnh phúc nhất, bố mẹ là thần tượng tuyệt vời. Vậy mà giữa lúc con đang hạnh phúc chuẩn bị lựa chọn con đường cho tương lai của mình thì đứa bạn thân nhất nói “Mẹ mày có bồ”, con tức giận vô cùng đã buông lời mắng mỏ vì nó đã xúc phạm đến mẹ. Con không tin và không bao giờ tin mẹ là người như vậy, không tin rằng mẹ mình ngoại tình nhưng cũng từ đó tự nhiên con hay để ý đến mẹ hơn, thấy mẹ có điều gì rất lạ nên quyết định tìm hiểu.
Mẹ thường soạn bài khuya sau đó lướt net, chat Facebook với bạn bè. Mẹ nhắn tin điện thoại nhiều, ít khi gọi điện ở nhà, đặc biệt không bao giờ mẹ để điện thoại lung tung. Con bắt đầu thấy nghi ngờ, xem trộm điện thoại thấy nhật ký cuộc gọi và tin nhắn luôn trống trơn, con tìm cách vào trang cá nhân của mẹ phát hiện rất nhiều tin nhắn hẹn hò với một người đã có vợ. Giây phút ấy con thấy tối tăm mặt mũi, tim như nghẹn thở, cố gắng lắm con cũng không thể tưởng tượng nổi mẹ lại có thể như thế. Con đã bỏ học để theo dõi mẹ và thật bất hạnh khi tận mắt nhìn thấy mẹ hẹn người đàn ông kia ở nhà nghỉ.
Đất dưới chân con như sụt lở, hai chân nặng trĩu, con muốn gào lên thật to mà lồng ngực như bị ép chặt, nước mắt trào ra, giây phút ấy con thấy như mình sắp chết, như có một cánh cửa đóng sầm trước mặt. Sao con thấy ghê sợ, căm ghét mẹ vô cùng. Hóa ra đứa bạn con đúng, chỉ vì quá tin tưởng mẹ mà bố con con bị lừa dối, mẹ đóng kịch giỏi quá nên cả nhà mình không ai biết. Hàng ngày mẹ đi về đúng giờ, việc nhà vẫn đảm đang, với bố mẹ vẫn nhẹ nhàng nhưng lâu rồi con không thấy mẹ cười đùa ríu rít. Mẹ đổi ca để đi nhà nghỉ với bồ, có những ngày lễ mẹ không ở nhà vì cơ quan tổ chức đi chơi, thực ra là mẹ nói dối.
Bố mẹ sinh hai chị em con là gái, luôn dạy chúng con công dung ngôn hạnh. Mẹ bảo con gái phải giỏi việc nội trợ, may vá, biết chi tiêu tiết kiệm hợp lý, bố dạy con gái phải biết giữ gìn phẩm hạnh, đạo đức, biết đối nhân xử thế, giỏi giang năng động sau này chồng mới tôn trọng và nể phục. Mẹ dạy con nhiều nhiều lắm, những điều đạo đức và con tự hứa sẽ cố gắng làm theo lời dạy của bố mẹ. Thế mà giờ đây hình ảnh đẹp đẽ của mẹ vỡ vụn, con không còn lòng tin với mẹ, không còn thấy tôn trọng mẹ nữa, giờ chỉ thấy giận và hận mẹ lắm.
Mẹ đã tự tay phá vỡ gia đình nhỏ bé, mẹ lừa dối mọi người, bao nhiêu ngày nay mẹ sống bên cạnh những người thân yêu bằng vỏ bọc hoàn hảo, đạo đức. Em gái con còn quá bé để hiểu những việc xấu xa của mẹ, còn bố quá tốt, tin tưởng mẹ tuyệt đối. Không thể ngờ một người vợ có khuôn mặt phúc hậu, miệng luôn nói những lời đạo đức lại có thể lừa dối một cách hoàn hảo như thế, hay bố biết nhưng cũng diễn kịch với tụi con? Bố sợ tụi con buồn?
Con đau buồn lắm bố mẹ ạ, muốn được sống một cuộc sống hạnh phúc, êm ả trong tình yêu thương của bố mẹ. Con muốn mọi người yêu thương nhau thật lòng, chân thành với nhau. Con ghét sự lừa lọc, dối trá. Mẹ nói với bồ giờ đây mới tìm thấy tình yêu đích thực, ở bên cạnh người đó mẹ thấy hạnh phúc, thoải mái, yên ổn vô cùng. Nhưng mẹ không thể bỏ bố vì bố là người đàn ông tốt tính, mẹ không muốn các con bị chia lìa, mẹ không muốn làm ảnh hưởng đến tương lai của các con. Mẹ cũng không muốn phá vỡ gia đình người đàn ông kia.
Khi biết những điều này con thấy mẹ thật kinh khủng. Con rất ghét chuyện ngoại tình, hàng ngày đọc các bài báo về ngoại tình, ly hôn con rất phẫn nộ, thương những đứa trẻ vô tội là nạn nhân của người lớn ích kỷ, vô tình.
Mẹ ơi, mẹ là phụ nữ, là cô giáo, mẹ nghĩ có thể giấu được những việc làm của mình sao? Giờ đây mỗi lần mọi người xì xào, bàn tán về chuyện bồ bịch con thấy xấu hổ, sợ lỡ có người nào đó biết chuyện của mẹ đem ra bàn tán, sợ những ánh mắt rẻ rúng của mọi người khi bình luận về những người đàn bà ngoại tình. Mẹ bảo không muốn ly dị vì chúng con? Không, mẹ không muốn ly dị vì chính bản thân mẹ, vì sĩ diện, vì danh dự, vì tiếng tăm của mẹ chứ đâu phải vì chúng con.
Giờ con biết chị em con sinh ra không phải từ tình yêu đích thực của mẹ với bố. Con muốn bố mẹ thật lòng yêu thương nhau và yêu chúng con chứ không cần có đủ bố mẹ mà không có tình cảm. Mẹ có nghĩ đến tương lai của con? Sau này có bà mẹ chồng nào dễ dàng chấp nhận một đứa con dâu mà mẹ đẻ của nó bồ bịch lăng nhăng. Mẹ có nghĩ đến ngày mọi chuyện vỡ lở, mọi người biết con sẽ xấu hổ, nhục nhã vì mẹ không? Rồi bạn bè con sẽ nhìn con với ánh mắt như thế nào?
Phụ huynh học sinh của mẹ sẽ nghĩ như thế nào về cô giáo của con họ, họ có còn muốn gửi con cho một cô giáo như mẹ không? Mẹ có nghĩ đến vợ của người đàn ông kia không? Cô ấy cũng là phụ nữ, cũng làm mẹ. Mẹ thử tưởng tượng nếu mẹ là cô ấy thì sẽ thế nào khi có người phụ nữ khác cướp chồng, cướp cha của gia đình mình.
Con nghĩ không có người đàn ông tử tế nào lại bỏ vợ bỏ con để lấy người đàn bà lăng nhăng, họ chỉ coi mẹ là thú vui, giải trí thôi, trong mắt họ mẹ không có chút giá trị hay vị trí nào đâu. Mẹ có nghĩ đến hai đứa con của người đàn ông đó không? Chúng chẳng có tội gì cả, chỉ vì cái gọi là tình yêu đích thực của mẹ và bố nó mà chúng có nguy cơ mất bố mẹ, gia đình chia lìa, những món quà mẹ nhận được đó là một phần cơm áo của chúng đấy, mẹ cam tâm thế sao?
Giờ đây con hận vì mẹ đã sinh con ra trên cõi đời này. Hàng ngày nhìn thấy mẹ bình thản bên bố mà con thấy ghê sợ, mẹ đi nhà nghỉ với ông đó tối về mẹ vẫn bình thường với bố được sao. Năm nay may mắn con đỗ đại học, con cố gắng bình tâm và suy nghĩ rất nhiều, sẽ tập trung học tập, kiếm việc làm thêm để phần nào không làm phiền đến mẹ, ra trường con sẽ đi thật xa, đến nơi không ai biết. Chắc là con không dám nghĩ đến chuyện chồng con vì sợ một ngày nào đó người yêu con biết chuyện gia đình mình.
Tết này con không về nhà, muốn được ở một mình, không muốn vì con mà mẹ phải diễn kịch với bố. Có một điều con muốn nói với bố mẹ: Dù mẹ có đưa ra ngàn vạn lý do gì đi nữa con cũng không thể chấp nhận một người mẹ như mẹ, với con tất cả chỉ là ngụy biện. Con muốn bố mẹ ly hôn, mẹ sẽ được sống cuộc đời của mẹ, không phải diễn kịch với bố nữa. Xin mẹ đừng vì chị em con mà sống lừa dối bố, mẹ hãy viết đơn đi, nếu cần ý kiến của con trong đơn con cũng đồng ý luôn. Con sẽ không ở với ai cả. Đấy là suy nghĩ của con, mong bố hiểu và giải thoát cho mẹ, cũng chúc mẹ hạnh phúc với người đàn ông đích thực của mình. Bố mẹ đừng tìm con, con không làm điều gì dại dột đâu.
Hà
Giành lại được hạnh phúc, nhưng Trang vẫn hiểu rằng chẳng cam kết tình yêu nào có giá trị vĩnh viễn khi người trong cuộc đã không còn hấp dẫn nhau bởi khi đó, mọi lời trách móc, kết tội, mọi sự viện dẫn đạo lý, nghĩa vụ… đều vô ích.
Anh Quang phải trồng cây si cả năm trời, khổ công nghĩ bao mưu kế mới đánh bật được đám đối thủ để chiếm được trái tim chị Mỹ. Rồi thì anh sốt xình xịch đòi cưới vợ liền tay. Cưới được về rồi, sinh liền tù tì một lúc hai đứa con, thấy con ốm đau luôn, Quang lôi kéo cả hai bên gia đình thuyết phục Mỹ bỏ việc ở nhà chăm con. Một phần, anh cũng lo chuyện vợ mình đi làm bị đám đàn ông nhòm ngó, vì chị tuy đã hai con mà vẫn “mòn con mắt” lắm.
Thấm thoắt đã 6 năm Mỹ làm bà nội trợ, nếu tính cả 2 năm sinh con nữa là hơn 8 năm quanh quẩn trong nhà. Chỉ riêng chuyện chăm sóc ngôi nhà và con cái, đưa đón chúng đến trường ngày hai lần và kèm chúng học đã khiến chị mất trọn cả ngày, chẳng còn thời gian mà buồn chán.
Anh Quang là chủ lực kiếm tiền nuôi cả gia đình, nên cũng tít mít từ sáng đến khuya. Rất ít khi anh ăn được một bữa cơm với vợ con. Chuyện chơi với con hay giải trí với vợ càng không bao giờ có. Rồi anh bị vợ phát hiện có bồ. Chị uất quá, một hai đòi ly dị. Quang cũng phải lôi kéo cả bố mẹ hai bên, thề lên thề xuống sẽ cải tà quy chính mới làm chị nghĩ lại.
Lần thứ hai biết chồng ngoại tình, Mỹ không đòi bỏ nữa mà nhờ đứa em họ đánh ghen, dằn mặt cô nàng kia. Anh Quang biết chuyện, trách vợ hành xử côn đồ, nhưng cũng nhận lỗi và cắt đứt với cô kia, hứa không tái phạm.
Lần thứ ba bị chồng phản bội, Mỹ sau một hồi sỉ vả om sòm đã vớ lấy con dao đòi cắt tay tự tử. Chồng chị dễ dàng giằng ra và thuyết phục vợ rằng anh là đàn ông nên cũng lăng nhăng tí chút, nhưng vẫn yêu thương vợ con, coi vợ là nhất. Có điều sau đó, anh vẫn tiếp tục với cô bồ mới. Mỹ chán ngán và tuyệt vọng.
Nghĩ đến chuyện mình hy sinh mọi thú vui riêng vì gia đình mà chỉ nhận được sự phản bội, đã cho chồng nhiều cơ hội sửa đổi nhưng “bệnh” của anh vẫn vô phương cứu chữa, chị Mỹ tự thấy đã hết cách. Đã không có khả năng giành lại chồng thì thà buông ra còn hơn.
Nhưng Mỹ biết mình không thể ly hôn ngay được vì đang phụ thuộc về kinh tế. Vì thế, chị âm thầm lên kế hoạch giải phóng mình. Chị đăng ký ăn bán trú cho hai con, nhờ bác xe ôm cạnh nhà đưa đón chúng, bớt cầu toàn trong việc nội trợ, dành thời gian ôn lại tiếng Anh, các kiến thức chuyên môn và cập nhật thông tin về đời sống xã hội. Chị nhờ bạn bè tìm giúp công việc và bản thân cũng tự kiếm các cơ hội việc làm.
Chỉ sau thời gian ngắn đi làm trở lại, Mỹ đã lột xác thành một phụ nữ xinh đẹp, sôi nổi, trở lại là cô gái hấp dẫn ngày xưa. Quang vẫn đi sớm về muộn, chẳng để ý đến vợ, cho đến khi tình cờ nhìn thấy loạt ảnh của Mỹ post trên Facebook: chị rạng rỡ ngồi giữa đám bạn, nổi bật như một hoa khôi. Giật mình, tối đó anh ngắm vợ và nhận ra, chị trẻ đẹp ra rất nhiều, không còn ủ rũ như trước, và chị không còn quan tâm đến anh đi đâu, làm gì nữa. Có vẻ như chị đang hạnh phúc mà không cần có anh.
Khi vợ đưa tờ đơn ly hôn, Quang nhận ra mình không muốn mất người phụ nữ quyến rũ vừa xuất hiện trở lại đó. Và anh phải một lần nữa chinh phục vợ mình.
Nếu như chuyện có lại trái tim người chồng trăng gió sau khi đi làm với chị Mỹ là ngoài dự kiến thì với chị Trang, điều đó nằm trong kế hoạch hẳn hoi. Ông chồng bồ bịch đã tỏ ra chán vợ đến tận cổ, tuyên bố rằng nếu Trang không chịu được, anh sẵn sàng ly hôn, còn nếu vẫn sống với nhau thì cái anh cho chị chỉ có thể là tiền – khá nhiều tiền – và danh nghĩa vợ chồng mà thôi. Thế nhưng chị vẫn không cam lòng buông ra người đàn ông mà vì anh ta, chị đã hy sinh cả tuổi xuân của mình.
Muốn giữ hạnh phúc thì không bao giờ “bỏ quên bản thân”
Chị Trang tìm đến một trung tâm tư vấn hôn nhân. Chuyên gia vừa nghe chị đặt vấn đề, nhìn vẻ ngoài của chị đã đoán ngay: “Chị ở nhà làm nội trợ lâu rồi phải không?”. “Vâng, em từng có công việc ngon lắm, được sếp đánh giá cao, cơ hội thăng tiến rất nhiều, nhưng em đã bỏ tất cả để đẻ con, nuôi con cho anh ấy, hết lòng vì gia đình anh ấy. Vậy mà…” – Trang òa khóc, rồi vừa sùi sụt vừa kể lể một thôi một hồi, xin chuyên gia giúp đỡ để giành lại chồng.
Sau buổi nói chuyện với chuyên gia, Trang nhận ra chị không còn là cô gái hấp dẫn mà chồng chị từng chết mê chết mệt, quyết tán bằng được nữa. Cô gái ấy thanh mảnh, ăn mặc gọn gàng, trang điểm nhẹ thật xinh, nụ cười tươi rói, đàm luận với anh bao nhiêu điều thú vị… Còn Trang bây giờ tuy mới ở lứa tuổi 30 mà tóc tai xơ xác, quần áo lôi thôi luôn bốc mùi nhà bếp, thân hình sồ sề và đôi tay nứt nẻ, và mở miệng ra là than vãn, kêu ca, trách móc… Lần đầu tiên soi gương ngắm mình thật kỹ sau nhiều năm, chị đành tự thừa nhận: Không mê nổi.
Úp mặt xuống gối khóc suốt đêm, Trang càng oán hận chồng: Vì ai mà chị thành ra thế này? Chính là anh. Anh hưởng thụ sự hy sinh của chị rồi lại chê bai chị xấu xí, tẻ nhạt sao? Cũng lại chuyên gia tư vấn giúp chị hiểu ra rằng: trách móc cũng chẳng ích gì; mục tiêu của chị là giành lại chồng, vậy chị phải trở thành người phụ nữ mà anh muốn, trở lại là mình trước kia. Và chuyên gia giúp chị vạch ra môt kế hoạch.
Thờ ơ với vợ nên chồng Trang không ngăn cản vợ đi làm, cũng không phản đối khi chị yêu cầu đưa thêm tiền để thuê osin. Ngoài giờ làm, Trang đến phòng tập mỗi ngày. Chị cũng không tiếc rẻ ăn đồ thừa của con nữa. Đã có osin nên buổi tối, thay vì cắm cổ làm việc nhà, chị nằm đắp mặt nạ, hoặc “chiếm đóng” phòng tắm để chăm sóc da toàn thân. Sau vài tháng, khi đã giảm cân đáng kể, Trang “đầu tư” vào váy áo và phụ kiện thời trang, đi làm tóc, sửa móng.
Chồng chị không mất nhiều thời gian để nhận ra sự thay đổi của vợ, không chỉ khi ăn diện để đi làm mà cả lúc ở nhà: chị mặc những bộ đồ tuy không quá “mát” nhưng rất gợi cảm, khoe được vòng một, vòng ba tròn trịa, cùng làn da ngày một căng và sáng lên, thoang thoảng mùi nước hoa. Vợ anh còn thư thái nằm trên sô-pha nghe nhạc, thỉnh thoảng khe khẽ hát theo.
Trang cũng nối lại liên lạc với các bạn cũ và có thêm nhiều bạn mới, gặp gỡ họ thường xuyên. Nhiều đêm, chồng Trang thấy vợ về nhà còn muộn hơn mình, mặt ửng hồng vì chút rượu vang, ôm con hôn chùn chụt với vẻ vô cùng phấn khích. Những hôm khác, chị ôm về bó hoa được ai đó tặng, mắt long lanh.
Có điều, Trang không phớt lờ chồng mà vẫn chăm sóc, hỏi han anh chu đáo. Mỗi lần chồng về muộn, chị ân cần hỏi anh ăn uống gì chưa, nếu chưa thì chị đun nóng thức ăn, dọn cho chồng, còn ngồi cạnh để xới cơm, tiếp chuyện, tuyệt nhiên không ghen tuông hay tỏ vẻ muốn biết anh đi với ai. Đến lượt anh hậm hực và muốn biết vợ làm gì khi không có mình, gặp gỡ những người đàn ông nào mà hớn hở, vui thích thế…
Tình hình được “báo cáo” đều cho chuyên gia tư vấn. Một thời gian khá lâu sau đó, được chuyên gia “bật đèn xanh”, Trang hẹn gặp chồng ở một quán cà phê để “ra đòn quyết định”. Chị nói, sau thời gian vật vã đau khổ vì thói trăng hoa của chồng, giờ chị đã lấy lại được cân bằng và quyết định giải phóng cho anh. “Em vẫn yêu anh như ngày xưa, có điều em đã chấp nhận được sự thật anh không thuộc về em nữa. Em muốn ly hôn để anh đến với người anh yêu, và cũng để em tìm kiếm các cơ hội khác”.
Chồng Trang không đồng ý ly hôn, với lý do chị vẫn còn yêu anh, và thú nhận tuy có thời gian dài “lạc lòng” nhưng gần đây anh nhận ra vợ mới là người tuyệt vời nhất, rằng chẳng có lý do gì để chia tay khi hai người vẫn yêu nhau. “Có đấy”, vợ anh nói “Đó là lòng tự trọng và sự tổn thương của một người vợ bị phản bội. Chính vì vẫn yêu anh, nên em không thể chịu đựng cuộc sống đó thêm nữa”. Nghe giọng nhẹ nhàng mà dứt khoát của vợ, chồng Trang hiểu anh phải từ bỏ điều gì nếu muốn giữ lại chị, và đó phải là cam kết thực sự chứ không thể hứa suông.
Giành lại được hạnh phúc, nhưng Trang vẫn hiểu rằng chẳng cam kết tình yêu nào có giá trị vĩnh viễn khi người trong cuộc đã không còn hấp dẫn nhau bởi khi đó, mọi lời trách móc, kết tội, mọi sự viện dẫn đạo lý, nghĩa vụ… đều vô ích. Vì thế, chị tự dặn không bao giờ “bỏ quên bản thân” như trước nữa.
